Tuyệt sắc đan dược sư: Quỷ vương yêu phi

Chương 805 - 809



CHƯƠNG 805: ƯỚC CHIẾN (7)

“Ha ha, Vô Âm, ngươi nghĩ trận tỷ thí này sẽ thế nào? Có hứng thú tìm mấy thiên tài làm đệ tử hay không?”

Lão giả tên Vô Âm khẽ động dung, nói: “Ta cũng không biết sẽ thế nào, chờ trận đấu kết thúc mới biết được, Liệu Lượng, nếu lần này phát hiện đệ tử thiên tài nào đó, chúng ta liền thu nhận đi, gần đây Đan Môn đang cần đệ tử thiên tài, bất luận thế nào cũng không thể để mấy tên hỗn đản của Võ Môn đoạt trước được...”

Liệu Lượng cười ha hả nhưng cũng không nói thêm gì nữa, ánh mắt nhìn xuống đám người phía dưới loé lên một tia sáng...

Trên quảng trường, mọi người đều nhận được một tấm thẻ riêng cho mình, An Thiến xoay người đi đến chỗ ba người cùng đội, thẹn thùng nói: “Nguyệt Nhi, Thư Ninh, Thiên Thừa Ngôn, các ngươi nhận được tên ai? Hi vọng chúng ta không phải là đối thủ mới tốt, nếu không, ta cũng không thắng được đối thủ biến thái như các ngươi.”

An Thiến thè lưỡi, nhìn mấy cái tên trong thẻ của mọi người.

Lúc nhìn thấy tên trong ba tấm thẻ, nàng mới thở phào nhẹ nhõm...

“Vậy là tốt rồi, nếu không, ta cũng không biết phải chiến đấu thế nào.”

Phải biết rằng, ba người bên cạnh nàng đều là cao thủ thâm tàng bất lộ, nàng cùng lắm chỉ có thể làm đối thủ của Thiên Thừa Ngôn, hoàn toàn không có khả năng đấu với Mộ Như Nguyệt và Thư Ninh.

“An Thiến, trận đấu này, chúng ta nhất định phải thắng.”

Thư Ninh nở nụ cười thanh nhã như hoa cúc toả ra hương thơm mê người.

An Thiến hơi ngây người, chớp chớp mắt nói: “Thư Ninh, ngươi cười lên thật đẹp, nếu ta là nam nhân, nhất định sẽ bị người mê hoặc, ngươi đẹp hơn Tô Sương kiêu ngạo ương ngạnh kia không biết bao nhiêu lần.”

Lời nàng nói là sự thật, nhưng vào tai người khác thì không phải vậy...

An Thiến vừa dứt lời, phía sau liền truyền đến một thanh âm bén nhọn: “Ngươi nói cái gì?”

An Thiến bất ngờ bị dọa sợ, vừa xoay người liền nhìn thấy Tô Sương nổi giận đùng đùng đi về phía mình, nhịn không được giật mình một cái.

Tô Sương rất muốn xé xác An Thiến thành từng mảnh nhỏ, nhưng lúc nhìn thấy tấm thẻ của Thư Ninh thì hơi sửng sốt: “Tiện nhân, thì ra đối thủ của ta là ngươi!”

Tốt, nàng cuối cùng cũng có thể xả giận!

“Di, Thư Ninh, thẻ của nàng và ngươi đều là số 11.” An Thiến chớp chớp mắt, vẻ mặt đồng tình nhìn Tô Sương.

Đối đầu với Thư Ninh, nữ nhân này chắc chắn sẽ chết.

Đặc biệt là, Thư Ninh hận mẹ con các nàng, trận tỷ thí này, nàng nhất định sẽ rất thê thảm...

“Hừ, nếu đã vậy, bổn tiểu thư sẽ không so đo với các ngươi lần này!” Tô Sương hất cằm, ánh mắt cao ngạo nhìn dung nhan lạnh nhạt của Thư Ninh, “Sau đó, ta sẽ khiến ngươi phải quỳ xuống cầu xin tha thứ! Nói không chừng ngươi cầu xin ta, có lẽ ta sẽ từ bi tha cho ngươi một mạng!”

Dứt lời, nàng không thèm nhiều lời nữa, bộ dáng như một con khổng tước kiêu ngạo xoay người bỏ đi.

“Đây là duyên phận sao?” Thư Ninh nắm chặt tấm thẻ, cười nhạt nói, “Mười mấy năm trước, nữ nhân kia dùng âm mưu buộc ta phải ra khỏi Tô gia, mười mấy năm sau lại để ta gặp nữ nhi nàng ở đây, xem ra, đây là duyên phận...”

Thư Ninh hơi rũ mắt xuống, đáy mắt xẹt qua một tia lãnh ý.

“Thư Ninh”, An Thiến cắn chặt môi, vỗ vỗ bả vai Thư Ninh, nói, “Yên tâm đi, ngươi nhất định có thể báo thù, huống chi, bên cạnh ngươi không phải còn có chúng ta sao?”

Thư Ninh ngẩn ra, nhẹ nhàng cười khẽ.

Đúng vậy, bên cạnh nàng còn có những người bằng hữu này...

__________________________________________________________________

CHƯƠNG 806: ƯỚC CHIẾN (8)

“Tất cả mọi người trật tự!”

Phiêu Lâm vừa dứt lời, cả quảng trường đều trở nên an tĩnh.

Sau đó, hắn chậm rì rì nói tiếp: “Tiếp theo, mời số 1 lên đài! Ai có số 1 thì bước ra!”

Vừa nói xong, trong đám đông có hai thanh niên bước ra.

Thực lực hai người cũng không chênh lệch lắm, sau khi báo tên thì bắt đầu tỷ thí, hai người sàn sàn nhất thời không thể phân thắng bại...

“Các ngươi đoán trận này ai thua ai thắng?” An Thiến chớp chớp mắt, nhìn hai nữ tử bên cạnh.

“Hẳn là thanh niên áo đen.” Thiên Thừa Ngôn nhíu chặt mày, trên gương mặt thanh tú mang theo nhàn nhạt ý cười.

“Không”, Mộ Như Nguyệt lắc đầu, “Người thắng là nam nhân áo trắng.”

Thiên Thừa Ngôn kinh ngạc nhìn Mộ Như Nguyệt: “Nhưng thoạt nhìn, rõ ràng là thanh niên áo đen chiếm thế thượng phong, vì sao nói hắn sẽ thua?”

“Hắn dùng toàn lực”, Mộ Như Nguyệt cười nói, “Ngược lại, thanh niên áo trắng từ đầu đã không dùng hết toàn lực, cho nên tuy đang bị rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn ổn định, còn thanh niên áo đen, hắn dùng quá nhiều lực lượng, về sau sẽ yếu đi...”

Đang nói, Thiên Thừa Ngôn nhìn thấy thanh niên áo đen dần dần có chút lực bất tòng tâm, mà đúng lúc này, tình thế nghịch chuyển, thanh niên áo trắng bật người lên, trường kiếm sắc bén như gió quét qua trước mặt thanh niên áo đen, bức hắn lui về phía sau vài bước.

Giọt mồ hôi lạnh từ từ chảy xuống cằm thanh niên áo đen, sắc mặt hắn dần trắng bệch, bất chợt thanh niên áo trắng tung người lên, hung hăng đá một cước vào ngực thanh niên áo đen.

Bởi vì ngay từ đầu đã dùng toàn lực, lúc này thanh niên áo đen đã không còn sức lực phản kháng, bị đá bay ra ngoài...

“Sư phụ, ngươi không chỉ có thực lực biến thái mà sức quan sát cũng nhạy bén như thế, đồ nhi cam bái hạ phong.”

Thiên Thừa Ngôn cười khổ, hắn rốt cuộc hiểu rõ vì sao sư phụ biến thái như vậy, thì ra, không có lúc nào mà nàng không lộ ra hơi thở cường giả.

Còn hắn, ngoại trừ thiên phú thì không còn gì đáng khen nữa...

Kim Khải quét mắt về phía dung nhan thản nhiên của Mộ Như Nguyệt, đáy mắt xẹt qua một tia khác thường, cũng không nói gì chỉ lẳng lặng thu hồi tầm mắt...

Kế tiếp lại có mấy người lên đài, đương nhiên, mọi người đều dự đoán được người thắng, không có kinh hỉ gì xuất hiện...

Sau khi hai người trên lôi đài bước xuống, Phiên Lâm hô tiếp: “Số 9!”

Mộ Như Nguyệt nhướng mày, nhìn tấm thẻ trong tay, mỉm cười nói: “Rốt cuộc đến lượt ta...”

Dứt lời, bạch y xẹt qua không trung, đáp xuống lôi đài.

Đối diện nàng là một nam nhân trẻ tuổi, tướng mạo tương đối khắc nghiệt, cao ngạo, không coi ai ra gì, nhìn chằm chằm Mộ Như Nguyệt, nói: “Ngươi chính là Mộ Như Nguyệt? Một võ giả thiên phú trung cấp? Tuy ngươi kém hơn ta một bậc, bất quá thiên phú như vậy cũng tạm chấp nhận được, nhưng đối phó với ngươi, ta chỉ cần một chiêu.”

Lúc nói lời này, nam nhân giơ một ngón tay lên, lắc lư trước mắt Mộ Như Nguyệt, tươi cười nhạo báng...

Mộ Như Nguyệt ngáp một cái, lạnh nhạt nhìn nam nhân kia, nhếch môi nói: “Ngươi nói xong chưa? Nói xong rồi thì bắt đầu đi, ta không có kiên nhẫn chờ ngươi...”

Giờ khắc này, ánh mắt mọi người đều tập trung về phía hai người, ai cũng cho rằng Mộ Như Nguyệt sẽ thua...

____________________________________________________________________________

CHƯƠNG 807: ƯỚC CHIẾN (9)

“Hừ!” Nam nhân hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo hất cằm nói: “Ta có thể cho ngươi một cơ hội, ngươi nhận thua đi, nếu không, bị ta đánh bại sẽ rất khó xem.”

Hắn cho rằng mình hoàn toàn là suy nghĩ cho Mộ Như Nguyệt, nàng nhất định sẽ mang ơn đội nghĩa hắn.

Nhưng mà, người dự kiến của hắn, Mộ Như Nguyệt chỉ khẽ nhếch môi, nói: “Câu nói vừa rồi của ngươi, ta trả lại cho ngươi, đối phó với ngươi, ta chỉ cần một chiêu.”

Lần này, không chỉ là nam nhân kia, những người khác đều biến sắc.

Mặc dù lúc trước tiến vào Ám dạ chi sâm, người nào đó đã nói nữ nhân này cuồng vọng, nhưng lại không ngờ nàng có thể cuồng vọng đến mức này.

Một thiên phú trung cấp đối mặt với một thiên phú cao cấp, nàng lại nói với hắn, chỉ cần một chiêu?

Vậy không phải cuồng vọng thì là cái gì?

“Tốt, rất tốt, đây là chính ngươi lựa chọn!”

Đáy mắt nam nhân xẹt qua một tia âm trầm, ngay sau đó, thân thể như một thanh kiếm sắc bén nhằm về phía Mộ Như Nguyệt.

Thời điểm hắn tới trước mặt Mộ Như Nguyệt, quanh thân đối phương nổi lên khí thế cuồng phong ngập trời, cuốn thân thể nam nhân lên cao rồi ném thẳng xuống đất.

Phanh!

Nam nhân còn chưa tới gần Mộ Như Nguyệt đã ngã thất điên bát đảo. Hắn không kịp hổi phục tinh thần, nhìn chằm chằm dung nhan tuyệt sắc trước mặt.

Khóe môi Mộ Như Nguyệt khẽ nhếch lên, ánh mắt đạm mạc, thanh âm nhẹ như gió: “Ta nói rồi, đối phó ngươi, ta chỉ cần một chiêu...”

Cả quảng trường yên tĩnh không tiếng động.

Mọi người ngây ngốc, thật lâu sau mới oanh động, vẻ mặt chấn kinh nhìn một màn trên đài.

Ai nói nữ nhân này là thiên phú trung cấp?

Nếu nàng là thiên phú trung cấp thì làm sao có thể đánh bại thiên phú cao cấp? Người nói nàng là võ giả thiên phú trung cấp, rõ ràng là ghen ghét thực lực của nàng, muốn chửi bới nàng!

Xem tình hình này, nàng ít nhất cũng đã là đỉnh thiên phú...

Thần sắc Lương Văn vặn vẹo, phẫn nộ nhìn chằm chằm thân ảnh tuyệt sắc như tiên nữ trên lôi đài, một lúc lâu sau hắn mới nhìn tấm thẻ trong tay, cười lạnh một tiếng.

Rất nhanh thôi, sẽ đến lượt hắn, mà hắn cũng đã động tay động chân một chút, trận đấu này hắn sẽ đối đầu với Thiên Thừa Ngôn...

Mặc dù Thiên Thừa Ngôn có thể lại tiếp tục tu luyện, trong một thời gian ngắn cũng không thể đạt đến trình độ bằng hắn. Lần này, sẽ không có bất kì ngoài ý muốn nào!

Nhìn Mộ Như Nguyệt đi xuống, Thiên Thừa Ngôn vội vàng tiến lên nghênh đón: “Sư phụ...”

“Thừa Ngôn, đi thôi”, Mộ Như Nguyệt khẽ gật đầu, nhẹ nhàng cười nói: “Kế tiếp, đến lượt ngươi chứng minh cho mọi người biết, Thiên Thừa Ngôn ngươi không phải là phế vật, hơn nữa còn là một thiên tài!”

Trong nháy mắt, Thiên Thừa Ngôn run lên, ngước mắt nhìn khuôn mặt đạm mạc của Mộ Như Nguyệt, kiên định nói: “Sư phụ, ta sẽ nói cho tất cả mọi người biết, Thiên Thừa Ngôn ta là một thiên tài! Hơn nữa, ta là đệ tử của sư phụ!”

Điểm này, mặc kệ sau này hắn có bao nhiêu thành tựu, đều sẽ không thay đổi!

Đời này kiếp này, người có thể làm hắn tin phục chỉ có nữ nhân này...

Thiên Thừa Ngôn nhảy lên lôi đài, ánh mắt nhìn về phía Lương Văn đang đi đến, hít sâu một hơi, đè nén phẫn nộ trong lòng, lạnh lùng nói: “Lương Văn, ta chờ ngày này đã lâu...”

“Ha ha!” Lương Văn ngửa đầu cười to hai tiếng, “Là chờ bị ta ngược đãi? Một khi đã như vậy, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ thỏa mãn tâm nguyện của ngươi!”

_________________________________________________________________________

CHƯƠNG 808: MỘT KIẾM KINH NGƯỜI (1)

Lương Văn trào phúng nhìn Thiên Thừa Ngôn, thần sắc từ trên cao nhìn xuống tựa như không thèm để đối phương vào mắt.

Dưới ánh nắng sớm, dung nhan thanh tú của Thiên Thừa Ngôn trước sau như một, đôi mắt đen như một cái giếng cổ, bình tĩnh không gợn sóng...

“Thiên Thừa Ngôn, lần này ta sẽ cho ngươi thấy rõ sự chênh lệch giữa ta và ngươi.”

Lương Văn giơ tay bắt lấy trường kiếm lơ lửng trong không trung, khí thế kinh thiên động địa, lấy tốc độ kinh người vọt về phía Thiên Thừa Ngôn.

Trong khoảnh khắc này, kiếm khí sắc bén làm ánh mắt hắn càng thêm âm trầm, khóe môi gợi lên độ cong quỷ dị...

Mọi người mở to mắt nhìn một màn phía trước, đáy mắt lập lòe hưng phấn.

Bọn họ đều có thể tưởng tượng được cảnh thiếu niên bị chém đứt đầu, mà cảnh tượng đẫm máu như vậy lại thường làm bọn họ phấn khích nhất...

Nhưng đối mặt với những điều này, Mộ Như Nguyệt vẫn thản nhiên, bình tĩnh nhìn diễn biến...

Ngay tại thời điểm Lương Văn tới trước mặt Thiên Thừa Ngôn, hắn rốt cuộc cũng có động tác...

Chỉ thấy hắn giơ tay phải lên, dễ dàng bắt lấy trường kiếm sắc bén, trong nháy mắt, tất cả khí thế đều biến mất, trên lôi đài yên tĩnh lại...

Không sai, hắn xác thật chỉ dùng một tay bắt lấy trường kiếm, dễ dàng như cầm một cọng lông chim.

Mọi người đều trừng to mắt, vẻ mặt không dám tin nhìn thiếu niên thanh tú kia, biểu tình giật mình như gặp quỷ, có người còn cả kinh không nói nên lời.

Một giọt mồ hôi từ trên trán chảy xuống, sắc mặt Lương Văn tái nhợt, thanh âm kinh hoảng: “Ngươi... Ngươi rốt cuộc đã làm cái gì?”

Tiểu tử này nhất định là mang theo pháp bảo gì đó, nếu không sao có thể đỡ được chiêu thức của mình?

Đúng vậy, nhất định là như thế!

Thiên Thừa Ngôn lạnh lùng nhìn hắn, nắm tay dùng sức bẻ thanh kiếm trong tay thành hai đoạn...

Thân thể Lương Văn xẹt qua không trung, hung hăng ngã xuống đất, giờ phút này, trong lòng hắn khiếp sợ vô cùng, run rẩy nhìn thiếu niên đang đi về phía mình.

“Lương Văn, mấy năm gần đây ngươi ức hiếp ta, bây giờ tới lượt ta trả lại cho ngươi.”

Ánh mắt thiếu niên sáng ngời, dung nhan thanh tú còn vài phần ngây ngô, nhưng lời hắn nói lại giống như một cái búa tạ, hung hăng đập vào lòng Lương Văn.

“Ngươi rốt cuộc dùng cái gì đánh bại ta?”

Lương Văn hoảng sợ la lên, hắn không thể tin được phế vật đã từng bị hắn không để vào mắt, hiện giờ lại có thực lực đánh bại hắn...

Phanh!

Thiên Thừa Ngôn nhấc chân, đạp thật mạnh lên ngực Lương Văn.

Trong khoảnh khắc đó, một cỗ lực lượng đánh thẳng vào đáy lòng hắn, cổ họng dâng lên một ngụm tanh ngọt, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt càng thêm trắng bệch.

Trên quảng trường yên tĩnh thật lâu, sau đó oanh động sôi trào.

“Trời ạ, đó là Thiên Thừa Ngôn của gia tộc Thiên Thừa?”

“Sao có thể! Hắn sao có thể tay không tiếp được công kích của một đỉnh thiên phú!”

“Ha ha, nếu như vậy mà còn nói hắn là phế vật, vậy Lương Văn là cái gì? Chỉ nhìn một thân khí thế kia, Thiên Thừa Ngôn đã mạnh hơn Lương Văn rồi.”

Đúng vậy, giờ khắc này, quanh người thiếu niên tản ra khí thế mạnh mẽ, nhìn thế nào cũng không thể nói thực lực của hắn thấp hơn Lương Văn, thậm chí thực lực của hắn còn cao hơn một bậc...

____________________________________________________________________________

CHƯƠNG 809: MỘT KIẾM KINH NGƯỜI (2)

Có được khí thế như vậy, chẳng lẽ hắn đã đạt tới cảnh giới huyền nguyên?

Nghĩ đến đây, mọi người hít một ngụm khí lạnh, đáy mắt lộ vẻ khiếp sợ, không nháy mắt nhìn chằm chằm dung nhan ngây ngô trên lôi đài...

“Ta nhận...”

Một chữ ‘thua’ còn chưa ra khỏi miệng, Thiên Thừa Ngôn bỗng nhấc chân dẫm lên miệng hắn, trong mắt hiện ra tia sáng nhàn nhạt.

“Lương Văn, ngươi vũ nhục sư phụ ta, còn thèm muốn nàng, bây giờ chính là lúc ta trả thù ngươi!”

Không có bất cứ kẻ nào có thể vũ nhục sư phụ hắn!

Nếu cái miệng này của hắn không phun ra được lời gì hay, không cần cũng thế.

Huống chi, Lương Văn vì đối phó bọn họ mà giở trò với bừa truyền tống, nếu không phải vận khí bọn họ tốt, phỏng chừng đã sớm chết trong Ám dạ chi sâm rồi.

Đủ loại chuyện như thế, làm sao hắn tha cho Lương Văn được?

“Ngô!”

Lời nói của Lương Văn bị chặn trong cổ họng, hoảng sợ nhìn thiếu niên trước mắt, trước giờ hắn chưa từng nghĩ tới, phế vật này sẽ có thủ đoạn làm người ta sợ hãi như vậy...

Đau!

Cái cảm giác đau đớn kịch liệt này làm toàn thân Lương Văn run lên, nhưng hắn lại không thể nói được lời nào, mặt xám như tro tàn nhìn Thiên Thừa Ngôn...

An Lâm vội vàng bụm chặt môi, nỗi sợ hãi mãnh liệt dâng lên trong lòng, nàng nhịn không được lui về phía sau vài bước, không có lá gan tiến lên cứu viện cho Lương Văn...

Đúng lúc này, chân Thiên Thừa Ngôn hung hăng đạp vào vị trí đan điền Lương Văn, bịch một tiếng, âm thanh thanh thúy rơi vào tai mọi người.

Lương Văn ngoẹo đầu, đau đến ngất xỉu.

“Dừng tay!”

Phiên Lâm thấy Thiên Thừa Ngôn dám tra tấn Lương Văn trước mặt hắn, lập tức giận tím mặt, thân thể cao lớn xẹt qua không trung, giơ tay đánh về phía Thiên Thừa Ngôn.

Lúc này, quanh thân hắn bao phủ sát khí lạnh lẽo...

Mọi người đều ngây ngẩn, kinh ngạc nhìn Phiên Lâm, không ai ngờ tới, trong lúc hai thí sinh tỷ thí, Phiên Lâm làm trọng tài lại ngang nhiên động thủ với một thí sinh trong số đó...

Oanh!

Thời điểm Phiên Lâm đánh về phía Thiên Thừa Ngôn, một luồng sáng trắng hiện lên, chắn trước mặt hắn, một thân bạch y bay bay tản ra hàn khí lạnh lẽo, phảng phất như đâm thẳng vào tim hắn, khiến bước chân Phiên Lâm hơi khựng lại, bàn tay cũng ngừng lại giữa không trung...

Vừa rồi, hắn đúng là bị phẫn nộ che mờ lý trí.

Nếu là người khác, hắn tuyệt đối sẽ không làm ra hành động này, nhưng quan hệ của hắn và Lương gia vốn không tồi, cũng rất thưởng thức Lương Văn, hơn nữa còn nhận đan dược của Lương gia, nhất thời không nhịn được mà ra tay.

Trong lòng Phiên Lâm có chút ảo não, dù sao đây cũng không phải chỉ là trận tỷ thí ở Hỗn thành, mà là hai đại thế lực kia...

“Hừ!” Phiên Lâm hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía Thiên Thừa Ngôn, lạnh giọng nói: “Vừa rồi ta bảo ngươi dừng tay, tại sao ngươi không dừng?”

Thiên Thừa Ngôn cười lạnh: “Nếu người động thủ là Lương Văn, ngươi sẽ bảo hắn dừng tay sao?”

Một câu này, Phiên Lâm nghẹn họng.

Nếu người ngã xuống là Thiên Thừa Ngôn, người công kích là Lương Văn, hắn sẽ ra mặt sao? Đáp án khẳng định là không!

Bởi vì đây là quy tắc thi đấu, một bên chưa nhận thua, trận tỷ thí còn chưa kết thúc! Mà trước khi tỷ thí kết thúc, người ngoài không được ra tay, đặc biệt là trọng tài như hắn...

Nhưng mà, làm sao hắn có thể trơ mắt nhìn Lương Văn bị người ta giết?

“Thiên Thừa Ngôn, ngươi quá làm càn, hôm nay mặc kệ là ai, ta đều sẽ ngăn cản bọn họ giết người!” Phiên Lâm nâng cằm, bộ dáng chính nghĩa hiên ngang lẫm liệt nói: “Nhưng ngươi ra tay ngoan độc như thế, còn nhỏ tuổi mà đã ác độc như vậy, sau này tất sẽ thành họa lớn, cho nên ta cũng chỉ muốn giáo huấn ngươi một chút, để ngươi thu liễm tính tình.”