Ngại Gì Yêu Nhau

Chương 33: Thích Uy. (Hạ)

Nam nhân vật chính phần hai của MV chính là Trịnh Bân, cậu ta giống như ánh mặt trời vậy, sở thích nghiệp dư rất rộng. Có một hôm sau khi quay xong phần của ngày hôm đó rồi, cậu ta nói với Hứa Tử Ngư: “Chị Q, em có một chuyện muốn nhờ chị, chị đồng ý cũng được hay không cũng phải đồng ý.” Hứa Tử Ngư nghiêm nghị vươn ngón tay cái ra, cái tên nhóc này không chỉ có đẹp trai, mà nói chuyện cũng rất cẩn thận.

Thì ra là bọn Trịnh Bân có đến Anime Club của thầy Lý và có ghi danh tham gia cuộc so tài do công ty nước ngọt tài trợ, chủ đề ghi danh là "Final Fantasy X -Ảo Tưởng Cuối Cùng". Thành viên của bọn họ trước khi trình báo hội nghị có thương lượng qua một chút, nhất trí cho rằng thành viên trong nhóm của mình đã rất phù hợp với nội dung ‘đẹp trai cùng lạnh lùng’, nếu như đi so tài thì giải nhất sẽ về tay. Nhưng đến khi phân phối nhân vật thì mới phát hiện, nhân vật của Final Fantasy X đều là của phiên bản Q, nhưng nhóm của bọn họ lại rất ít nữ, cũng đều đã tham gia tuyến lãnh diễm, thậm chí ngay cả tìm một người phụ nữ thích hợp để làm giả cũng tìm không ra. Lúc này Trịnh Bân nói, cậu biết một người vô cùng thích hợp, đó là người đã mời cậu đóng MV chính là Hứa Tử Ngư, vóc người của cô ấy không cần ăn mặc cũng đã giống nữ chính bốn năm phần rồi.

Mới bắt đầu bước vào nghề làm đạo diễn, Hứa Tử Ngư cho là ngày nào mình cũng chỉ đạo cho người khác, có lẽ kỹ năng diễn của mình cũng không tệ đi, huống chi trai đẹp muốn nhờ vả mình làm sao lại cự tuyệt đây? Cho nên không nói hai lời liền đồng ý. Ai biết thời điểm vừa đến nơi tập luyện đã gặp phải bi kịch rồi, không phải gương mặt quá cứng thì là động tác không được tự nhiên, quả thật đem mặt mũi cùng phong thái của một đạo diễn như cô vứt sạch sẽ. Đáng tiếc là bọn họ cũng không còn người nào khác để chọn, Hứa Tử Ngư cũng đành phải nhắm mắt đồng ý cố gắng mà luyện tập.

Nội dung diễn xuất rất đơn giản, công chúa nhìn thấy người mình yêu mến, đi xuyên qua đám người để tìm anh ta, nửa đường làm rơi sợi dây chuyền kim cương, cô ấy cũng không có nhặt lên, sau đó lại lấy trang sức ở trên đầu ném đi, cho đến lúc ôm lấy anh ta là kết thúc —— Công chúa rất đồi trụy cũng rất bạo lực. Mà Hứa Tử Ngư đang tập diễn đoạn đồi trụy và bạo lực này, mở màn là dây chuyền rơi xuống, kết thúc là cảnh ôm hoàng tử.

Rốt cuộc Hứa Tử Ngư cũng cảm giác mình diễn có phần giống như trong truyện rồi, lúc chạy cũng không bị vấp té hay bị trật chân như những lần trước nữa, cũng đến lúc phải tranh tài rồi. Anime Club là do một học sinh tổ chức, cũng không có nhiều tiền, thợ trang điểm hay trang phục đều là do nội bộ tự làm. Mặc cái quần short màu trắng vào, mấy người trong Anime Club cầm mấy tấm vải lụa trắng giúp cô cột bên trái rồi quấn bên phải, không nghĩ tới kết quả dáng vẻ của cô lại giống y nhân vật trong phim hoạt hình vậy, hóa trang xong Hứa Tử Ngư cũng không còn nhận ra bản thân mình nữa rồi, chỉ là cô cảm thấy, người phụ nữ trong gương này thật sự rất đẹp.

Vui vẻ không được bao lâu, Trịnh Bân vác một thanh đại đao đòi chém vào một Final Fantasy X 7 tóc vàng bù xù đang bỏ chạy, nam nhân vật chính mang theo vẻ mặt đau khổ của người bị trật chân, tạm thời không biết nên tìm người nào thay vào. Mà người của bên kia thì đang hối thúc.

Phải tìm một nam chính không có trải qua luyện tập mà trực tiếp diễn luôn, chuyện này khiến cho Hứa Tử Ngư cảm thấy áp lực rất lớn, người thay thế thì chậm chạp còn chưa đến, cô chỉ một mình một người chạy qua một góc luyện lại thêm một lần nữa, cho đến lúc bất đắc dĩ bị Trịnh Bân kéo đến sân khấu, nói nhỏ với cô nam nhân vật chính sắp đến rồi. Nhạc dạo của Final Fantasy X 9 vang lên, tim của cô đập loạn xạ, vừa oán thầm hôm nay thật xui xẻo, vừa cầu nguyện lần này ngàn vạn lần không được để mình trật chân mà ngã.

Chùm đèn tập trung chiếu vào bên phải sân khấu, cô lơ đãng giương mắt nhìn sang. Thời gian giống như thầy phù thủy, đang đùa giỡn với cô vậy. Người mà cô tìm kiếm thật lâu, cứ như vậy mà đứng ở dưới ánh đèn, đang nhìn chằm chằm về phía cô.

“Chị Q, chạy đi!”

Hứa Tử Ngư nghe giọng nói này tinh thần thoáng phục hồi lại, cô nghĩ rốt cuộc trong một giây này cô đã tìm được cảm giác của nữ chủ nhân rồi.

Dây chuyền trên cổ rơi xuống, cô xoay người liếc mắt nhìn, ngay sau đó nghĩa vô phản cố lại quay đầu —— Mất cả toàn thế giới cũng không thành vấn đề, bởi vì có anh ở nơi đó. Cô ném vòng hoa trên đầu xuống, cô nhấc làn váy lên giống như chạy vậy. Ánh đèn tập trung ở trên người đàn ông đẹp trai bề ngoài lại rất dịu dàng, thời điểm thấy cô dưới ánh đèn mà chạy đến, mắt của anh ta hơi híp một cái, trong ánh mắt đó mang theo một nụ cười, ngay sau đó anh ta giang hai tay ra. Cô cười rồi chạy tới bên anh ta, trong hốc mắt còn rưng rưng nước mắt.

Ánh sáng hai bên theo bước chạy của hai người hội tụ lại một chỗ, cô nhào vào trong ngực của anh ta, anh ta thuận thế vòng tay ôm cô, sau đó chậm rãi xiết chặt. Tay của cô đấm nhẹ vào ngực của anh ta, sau đó ngẩng đầu lên nhìn thật sâu hai mắt của anh ta, nước mắt lại muốn rơi xuống, khiến tim của anh ta không tự chủ mà đập nhanh một nhịp. Anh ta đem cô ôm vào trong lòng của mình, khẽ vuốt ve mái tóc của cô, giống như đang vuốt ve một món đồ rất quý báo của mình vậy.

Toàn trường một mảnh yên lặng, âm nhạc chậm rãi kết thúc.

Thời điểm tắt hết đèn, nam và nữ chính vì quá nhập vai hiển nhiên có chút không kịp phản ứng, lúc đèn của toàn trường phát sáng lại, hai người vẫn còn đứng đó mà ôm nhau. Dưới sân khấu vang lên một tràng pháo tay rất lớn, có người còn huýt gió, các bạn nữ thì thét chói tai từng hồi, cùng nhau hô to: “Hôn một cái, hôn một cái.”

Hứa Tử Ngư cảm thấy khi đó đầu óc của mình chắc là có vấn đề rồi, cho nên mới có thể tại nơi đông người như vậy mà nhón chân lên hôn má của anh ta một cái. Đến khi có phản ứng thì mọi chuyện đã rồi, toàn trường nhốn nháo muốn đập cả nồi, cô thì che mặt chạy vào phía sau sân khấu, sau đó nam chính liền đuổi theo.

“Hôn tôi rồi muốn bỏ chạy sao?” Anh ta kéo tay của Hứa Tử Ngư, rất nghiêm túc hỏi.

“Sao?” Mặt của Hứa Tử Ngư đỏ giống như trái cà chua vậy, dưới ánh đèn ngơ ngác nhìn anh ta, trong lòng oán thầm dáng người đẹp trai như vậy là được rồi, sao giọng nói lại còn dễ nghe như vậy chứ.

“Cô xem phải bồi thường tôi như thế nào đây?” Người đó ranh mãnh khoanh tay nhìn cô.

“Nếu không, thì tôi mời cậu ăn hai bữa đùi gà nhé.”

Người con trai đứng đối diện cười ha ha, bây giờ mặt Hứa Tử Ngư còn đỏ hơn lúc nãy nữa.

Sau này cô mới biết, Thích Uy chính là hot boy thứ thiệt ở trong trường, cô tự xưng mình là Kinh Mậu, nữ nhà văn trẻ tuổi, vậy mà ngay cả hot boy là ai cũng không biết; cô không biết còn chưa tính, thế nhưng toàn bộ túc xá cũng không biết. Khi đó cô mới thật sâu hiểu rõ, từ miệng nói mình là lưu manh trên căn bản cũng chưa chắc là lưu manh, lưu manh chân chính cũng đều là yên lặng mà hành động thôi, nào có thời gian gì mà đi khoe khoang chứ.

Trong một đoạn thời gian rất dài, Hứa Tử Ngư cũng không hiểu nỗi, làm sao cô lại có thể hồ đồ trở thành bạn gái của Thích Uy được chứ. Trong trường đại học tỷ lệ nam nữ 3:7, một người con trai còn đẹp trai hơn cả hot boy Vương Lực Hoành thì là một vật quý báu đến cỡ nào, mà sao vật quý báu đó lại thuộc về Hứa Tử Ngư đây, như vậy còn có thiên lý hay không! Bản thân xét thấy chuyện này chẳng hợp tình hợp ý gì cả, tất cả mọi người rối rít suy đoán trong đó nhất định là có nội tình gì đó, trong lúc nhất thời lời đồn thổi nổi lên từ bốn phía cùng những lời suy đoán lung tung. Ở bên trong lời đồn, một phiên truyền thuyết được hiểu rộng khắp: Thật ra Hứa Tử Ngư mượn cớ làm đạo diễn MV, ngầm đem anh Thích cực đẹp trai đi giấu giếm.

Ngược lại Hứa Tử Ngư nghĩ anh ta mới chính là người giấu giếm đó, Thích Uy thật sự là quá thân sĩ đi. Lẽ ra thanh niên nam nữ tìm hiểu nhau, nắm tay hôn nhau là một chuyện rất bình thường, mỗi tối Hứa Tử Ngư trở về túc xá đều thấy hình ảnh như thế này xuất hiện ở trước cổng. Sau khi cô trở thành bạn gái của Thích Uy, không biết bao nhiêu lần hai người dưới cảnh trăng thanh gió mát, cũng giống như bao cặp tình nhân khác ngồi tâm tình trước cổng ký túc xá, rất ngọt ngào cũng rất lãng mạn. Nhưng hiển nhiên Thích Uy lại không nghĩ như vậy, nhiều lắm thì anh ta chỉ là xoa xoa tóc hoặc là chỉ chỉ cái mũi của cô. Khá lắm thì hôn nhẹ cô một cái.

Thậm chí cô cũng từng dùng phương pháp quyến rũ qua, nhưng lý trí của Thích Uy luôn là tức thời, nhẹ nhàng ôm lấy cô mà nói: “Em còn nhỏ, chờ thêm một thời gian nữa đi.” Nhỏ cái gì mà nhỏ chứ, bà đây đã đủ tuổi từ lâu rồi nha!

Hứa Tử Ngư thích nhất là luyện tập Pi¬ano tại đoàn nghệ thuật Pi¬ano, từ khi có Thích Uy, anh ta luôn ở sau lưng cô, nắm lấy tay của cô dạy cho cô cách đánh đàn. Cho dù là tiếp xúc đơn giản như vậy, nhưng khi đó đã có thể khiến cho cô thần hồn điên đảo, tình yêu càng cuồng nhiệt hơn.

Hai người yêu lâu như cậy, cũng chưa từng cãi nhau lần nào. Thích Uy rất hoàn mỹ không chê vào đâu được, đẹp trai, dịu dàng, thiện lương, cẩn thận, nhưng cũng không dung túng. Cô cảm thấy cuộc đời của cô chưa bao trải qua hạnh phúc giống như khi đó vậy, vì trước đó cô chưa từng được che chở qua.

Hứa Tử Ngư không trách Thích Uy vào lúc cô yêu anh ta nhất, vào thời điểm khó tự kềm chế nhất mà anh ta cứ như vậy mà rời bỏ cô. Cô không trách anh ta ở nơi rất đông người, trước mặt nhiều người như vậy, anh ta dùng tay gỡ bàn tay của cô đang nắm lấy tay áo sơ mi ra, nói với cô: “Hứa Tử Ngư, sao cô không nghĩ lại, cô là ai chứ” Thậm chí cô cũng không trách anh ta ở bờ bên kia đại dương gọi điện thoại cho cô chỉ lạnh lùng nói với cô: “Mong em đừng hy vọng sẽ có cơ hội dây dưa với tôi, bây giờ tôi rất hạnh phúc.” Cô không trách anh ta đã làm những việc này, chẳng qua là bởi vì không thương mà thôi.

Cô chỉ trách anh ta, tại sao lúc còn yêu nhau anh ta lại đối xử với cô tốt như vậy. Từ nhỏ cô rất ít khi được che chở, dãi nắng dầm mưa, dần dần lớn lên giống một thân cây; thế nhưng từ khi gặp anh ta, anh ta hết lòng che chở cho cô, để cho cô cảm thấy mình cũng được giống như bao cô gái khác vậy, cuối cùng đóa hoa lớn dần trong lồng ngực mềm mại của anh ta.

Nhưng anh ta đột nhiên rời đi để cho cô thất kinh, cho đi một tình yêu chân thành và nguyên vẹn, nhưng khi nhận lại thì chỉ có vụn vỡ, tan tành cùng bám đầy đất cặn. Cô thận trọng đem từng mảnh vụn mà gom lại rồi chắp vá vào với nhau, toàn bộ thời gian cô đã dùng là sáu năm. (diepdiep: xúc động, chị Ngư đang hồi tưởng về mối tình đầu của chính mình, thấy thương chị Ngư ghê.)

“Hai. . . . . .” Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng thở dài, giờ phút này cô thật sự cảm thấy mình đã già rồi, trong lòng chỉ toàn là mệt mỏi. Trước mặt chạy tới một cô bé nhỏ, tay cầm một cái bong bóng, bàn tay nhỏ bé mềm mại và trắng noãn vỗ vỗ tay của cô mà an ủi: “Dì ơi, đừng khóc, cháu tặng bong bóng cho dì nhé.”

Hứa Tử Ngư đưa tay lên lau mặt, trên mặt chỉ toàn là nước mắt. Cô nhận lấy cái bong bóng màu hồng đó, cười và nói lời cảm ơn với cô bé. Cô bé vui vẻ chạy về bên cạnh mẹ của mình, Hứa Tử Ngư cũng theo bản năng mà sờ bụng của mình, ở nơi này của cô có một mầm sống, nó chính là máu mủ ruột thịt của cô, sẽ không bao giờ vứt bỏ cô cũng sẽ không bao giờ rời bỏ cô, điều này khiến cho cô cảm thấy thật ấm áp.

Bắt đầu từ giờ phút này trở đi, Hứa Tử Ngư yên tâm cùng cam kết, mầm sống này cô sẽ giữ lại.