Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Chương 35: Chương 35

Hai ngày nay, thời tiết dường như ko ổn định, bầu trời ko chỉ có vài mảng mây đen nhỏ mà còn có gió to , giông tố che lấp bầu trời ngay cả mặt trời cũng nghỉ ngơi ko ló dạng, Lôi DĨnh cũng lười đi ra ngoài,c hỉ ở trong nhà tổng vệ sinh

Vào đúng giữa trưa, bầu trời tối đen lại bắt đầu rơi mưa phùn lất phất, cảnh vật ngoài cửa sổ bao trùm một màn mưa, mờ mờ ảo ảo

Lôi DĨnh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trời mưa ko biết tới khi nào a? Từ thứ sáu cho đến thứ 2 này đã là ba ngày rồi

“Sao vậy? Ko mang ô à?” Từ trong thang máy đi ra, Thủy Diệc Đồng đến trước mặt Lôi Dĩnh hỏi

“Ách…..” Lôi Dĩnh xoay người về phía hắn nói “Ko, chỉ là em ko thích trời mưa”

“Anh cũng ko thích” Thủy Diệc Đồng cũng rán thành, trời mưa quả thật có rất nhiều chỗ bất tiện “Đi thôi! Anh mời em uống cà phê”

“Em biết 1 chỗ, có bán món ngọt ăn ngon lắm”Lôi Dĩnh nói, biết dấu mãi cũng ko được, hắn hiện tại đang có chuyện muốn nói

“Chỗ nào?” Thủy Diệc Đồng vừa kéo nàng lên xe vừa hỏi

“Vận vườn”

“Ừ, anh biết”

Khoảng chừng 30 phút sau, hai người đã ngồi xuống 1 chỗ gần ngay cửa sổ để thưởng thức phong cảnh bên ngoài, tuy rằng hiện tại mưa vẫn đang rơi, nhưng phong cảnh cũng rất ý nhị

“Đồng, anh cũng ăn thử một miếng xem, ăn ngon lắm, ngọt mà ko béo !” Lôi Dĩnh hướng Thủy Diệc Đồng nói

“Em ăn đi, anh ko thích ăn ngọt”

“Đồng, anh có chuyện gì thì nói đi! Em nghe” Lôi Dĩnh vừa ăn, vừa giương mắt nhìn hắn nói, cái bộ dạng hắn muốn nói rồi lại thôi, nàng ko muốn ngày mai lại nhìn thấy nữa, thật ko tự nhiên

“ĐỢi em ăn xong anh sẽ nói sau! Thủy Diệc Đồng lấy khăn tay đưa ra trước mặt nàng ” Lau mặt đi, bơ dính hết trên mặt rồi,em thật giống mèo con”

Lôi Dĩnh nhận lấy khăn lau lau, nàng cũng ko ngượng ngùng, liền lập tức bưng ly nước trái cây đưa lên miệng uống

“Anh nói đi! Em vừa ăn vừa nghe”

“Anh muốn nói chuyện về Thiên Mạch ” Thủy Diệc Đồng cũng muốn xem phản ứng của nàng

Minh Thiên Mạch?Đồng sao lại cùng nàng nói chuyện của hắn?? Nàng có chút kinh ngạc . “Chuyện của hắn?”

“Đúng, em có biết nguyên nhân năm đó hắn bỏ đi ko?”

Lôi Dĩnh lắc lắc đầu, đôi mắt mở to tràn ngập nghi hoặc “Anh ấy đi mà chưa từng chào hỏi qua em, em cũng chỉ biết tin từ miệng của anh và Dương”

“Hắn ko nói cho em, là vì cả nhà bọn họ di dân để chữa bệnh cho hắn, ở Mỹ kỹ thuật tiên tiến, mà T thị căn bản lại trị ko hết bệnh của hắn, vì thuận tiện cho việc trị liệu, ba mẹ hắn đã đem sự nghiệp trọng tâm chuyển hết sang Mỹ, làm như vậy vừa thuận tiện chăm sóc hắn, vừa đỡ phải bay đi bay lại 2 nước nhiều lẩn. Kỳ thật, anh sớm đã muốn nói cho em mọi chuyện, nhưng lời nói vừa đến bên miệng lại kiềm chế ko nói, bởi vì Thiên Mạch ko muốn làm cho em lo lắng, hắn yêu em, rất yêu em, chuyện này , nếu anh ko nói với em, có lẽ em vĩnh viễn cũng ko biết, em đối với tình yêu chỉ là một tiểu cô nương hồ đồ, Thiên Mạch luôn nói em rất thiện lương, đáng yêu , lạc quan, mọi kỷ niệm của em và hắn, trong lời nói của hắn vĩnh viễn chỉ có em, hắn vẫn như trước thầm lặng yêu em, lại vì lý do thân thể hắn mà ko dám đối với em nói rõ mọi chuyện, anh biết, hiện tại em đã kết hôn, anh nói những lời này chỉ có thể tăng thêm cho em phiến não, nhưng anh ko thể ko nói ” Thủy Diệc Đồng nhìn nàng, chầm chậm nói đồng thời chú ý đến vẻ mặt của nàng

Lôi Dĩnh nghe hắn nói từng câu từng chữ, tâm lại đau lên, mọi chuyện xưa cũ, tất cả như chạy qua mắt nàng, bắt đầu từ ngày đầu tiên nàng nhập học, bắt đầu từ lúc hắn tiếp đãi nàng, một năm ấy chính là thời gian nàng vui vẻ nhất, thời gian nàng ở cùng hắn luôn thoải mái như thế

Xa hơn là kỷ niệm bọn họ cùng nhau đến thư viện xem sách, bọn họ cùng nhau nằm trên thảm cỏ nhìn trời, bọn họ cùng nhau ăn cơm hộp, cùng nhau trò chuyện…

Những kỉ niệm đó ko thể nói quên là có thể quên, hắn chính là người đầu tiên mà nàng thích, tuy rằng mối tình này ko có kết quả, nhưng nàng ko thể phủ nhận cảm giác được sinh ra khi đó, tuy nhiên nàng vẫn chưa bao giờ nghĩ đến, hắn yêu nàng, nàng vẫn nghĩ hắn đối với nàng chỉ là tình cảm cưng chiều em gái bình thường, nhưng theo lời nói của Đồng, sự việc lại ko đơn giản như vậy

Rối loạn, hoàn toàn rối loạn…..

“Tiểu Dĩnh , anh biết hiện tại em đối với lời anh nói có chút ko thể chấp nhận được, nhưng mà, hắn lần này về nước, là muốn đem em rời khỏi cái gia đình đó, nhưng ko ngờ được, em đã kết hôn ” Chuyện ngoài ý muốn hơn là chồng của Tiểu Dĩnh lại là playboy, tuy rằng ngoài chuyện mỗi ngày cùng ở chung ăn cơm thì hắn ta ko đòi hỏi chuyện gì khác, nhưng mà xem ra, tiểu Dĩnh ko phù hợp với hắn, thậm chí ngay cả lấy cũng ko nên

“Hiện tại thân thế anh ấy thế nào?” Đây là câu đầu tiên Lôi Dĩnh mở miệng nói

“Hai năm trước hắn đã tiếp nhận giải phẫu, trải qua một năm điều trị, hiện tại cơ thể đã khỏe mạnh: Thủy Diệc Đồng trả lời

“Đồng ,có thể cho em thời gian để suy nghĩ lại thật tốt chứ? Em hiện tại muốn về nhà ” Đúng vậy a! Nàng muốn về nhà!

“Ừ” Thủy Diệc Đồng ko nói gì thêm, hắn nên cho nàng có thời gian suy nghĩ, sau khi gọi bồi bàn tính tiền, hắn liền đưa Lôi Dĩnh trở về nhà